Theo đuổi lính đặc biệt
Phan_21
Đám người kia như lang như hổ, hiển nhiên là không tin chuyện hoang đường của anh, anh càng giấu chặt bọn họ lại càng hiếu kỳ tấm hình kia như thế nào, từng người một nhao nhao muốn xem nhưng thực ra chính là tiến lên muốn đem anh ném ra, chỉ là rất bi thống, còn không đợi bọn họ bắt đầu hành động, một hồi kèn thanh thúy truyền đến, ra hiệu đến giờ tắt đèn, người tuần tra ở ngoài phòng gõ cửa hô to ngủ… Lời nói, như vậy một nhóm người hết sức buồn bực, nghĩ thầm ngày mai nhất định phải đem hình xem hết mới được.
Chương 44
Tấm hình thứ ba, vẫn là khung cảnh xinh đẹp ở Tam Á, bối cảnh là bãi biển màu vàng cùng đường ven biển Bích Lam như vẽ, trong hình góc trên bên trái có một cây dừa nghiêng thân, bên dưới cây dừa là bóng dáng Tăng Tĩnh Ngữ mặc bikini sắc hoa mỏng manh, rất hấp dẫn.
Vải vóc mỏng manh chỉ có hai sợi dây thật nhỏ buộc trên cổ, bộ ngực đầy đặn lộ ra rãnh ngực thật sâu, cả vòng eo mảnh khảnh, cùng rốn phơi bày trong không khí, quần bơi cũng chỉ mới vừa che kín cái mông, lộ ra đùi dài thon đẹp, da thịt trắng nõn dưới ánh mặt trời bắn ra ánh sáng trắng muốt.
Chỉ thấy cô ấy tay trái chống nạnh, tay phải phủ môi, ánh mắt mê ly mà mập mờ, hơn nữa cô ấy là vóc người cao gầy cùng gương mặt xinh đẹp, thật sự là làm cho người nhìn có loại kích động muốn chảy máu mũi.
Tuy nói Thiệu Tuấn không đến mức như thế, nhưng cũng không có tốt hơn chút nào, kể từ lúc nhìn tấm hình kia, trái tim của anh cấp tốc tăng nhanh, nằm lỳ ở trên giường làm thế nào cũng ngủ không được, trong óc tất cả đều là vóc người cùng mị hoặc câu người của cô.
Gian nan chịu đựng qua nửa giờ, các bạn cùng phòng tốc độ không đồng nhất hô hấp rốt cuộc chậm lại, Thiệu Tuấn lại len lén từ trong lòng ngực đem hình lấy ra ngoài, anh cũng không có mở điện thoại di động, đây đều là chút cảnh giác các nhân vật khác, khi có ánh sáng sáng lên nói không chừng liền đánh thức người khác, cho nên, anh chỉ có thể mượn ánh trăng nhàn nhạt đem hình phía dưới nhìn tiếp cho xong.
Dĩ nhiên, ban ngày cũng là có thể xem, nhưng mấu chốt là anh không biết bên trong là còn có tấm hình nào khêu gợi giống như tấm thứ ba hay không, làm bạn trai, anh tuyệt đối không nỡ đem hình ảnh nóng bỏng của bạn gái cho mọi người cùng thưởng thức như vậy được, cho nên anh phải thừa dịp đám sắc lang kia ngủ kiểm tra trước một lần, xác định không có việc gì sau mới có thể dâng hiến ra ngoài.
Cũng may hai tấm hình sau vải vóc cũng tương đối nhiều, anh cuối cùng là yên tâm trong đem hình nhét về trong phong thư lần nữa, chỉ là, tấm hình bikini khêu gợi kia, tấm này anh phải tìm một chỗ thật tốt giấu đi, cũng không thể để cho người khác nhìn được.
Buổi sáng Tăng Tĩnh Ngữ vừa rời giường đã nhận được tin nhắn của Thiệu Tuấn: hình nhận được, buổi tối anh sẽ gọi điện thoại cho em.
Nhận được sao? Không biết anh nhìn thấy tấm hình bikini đó sẽ có cảm tưởng thế nào đây? Lại nói vì học cách câu người đó chính mình đã soi gương tạo dáng thật lâu.
Kết thúc một ngày bận rộn làm bài tập, rốt cuộc đã tới ánh chiều tà le lói, ngồi trong lớp tự học buổi tối Tăng Tĩnh Ngữ rõ ràng không yên lòng, quyển sách đặt ở trên bàn học nửa ngày cũng không có động một tờ, đôi tay nâng cằm lên, hai mắt vô hồn, Trầm Ngôn cho là cô không thoải mái, len lén lấy laptop viết vài dòng cho Tằng Tĩnh, sau đó lại đụng đụng cánh tay của cô gọi cô nhìn laptop.
Trầm Ngôn hỏi: “Tĩnh Ngữ, cậu làm sao vậy”
Tăng Tĩnh Ngữ liếc nhìn laptop, giả bộ ra mặt đau thương, nhanh chóng viết: “Tớ gửi cho Thiệu Tuấn tấm hình tớ mặc bikini, ngày hôm qua anh ấy nhận được, nói buổi tối hôm nay sẽ gọi điện thoại cho tớ, tớ đang đợi điện thoại của anh ấy trong đau khổ đây.”
“Cậu thật đúng là xuân tâm nhộn nhạo, thế nhưng lại gửi hình như vậy.” Trầm Ngôn nhất thời không biết nói như thế nào với cô, cố ý viết một dãy dấu chấm thang thật lớn.
“Ban ngày không biết ban đêm tối, cái người lúc nào cũng có vị hôn phu dịu dàng bên cạnh như cậu làm thế nào biết được cảm giác cô tịch của tớ lúc này.”
Trầm Ngôn là người có da mặt mỏng, lập tức bị câu kia của cô “Lúc nào cũng có vị hôn phu dịu dàng bên cạnh” thẹn thùng đỏ hết mặt, nghĩ thầm, mình là đầu óc có bệnh mới có thể nói cho cậu ấy biết mình và Mục Tử Dương xảy ra quan hệ.
Chỉ là, nói đi thì nói lại, cô cũng thật tò mò khi huấn luyện viên Thiệu nhìn tấm hình ấy sẽ có gì phản ứng. Huấn luyện viên Thiệu không thể so với anh Mục Tử Dương, Mục Tử Dương là kiểu lưu manh, lời nói lưu manh như thế nào cũng có thể nói ra miệng, mà huấn luyện viên Thiệu, vĩnh viễn đều là một người ăn nói nói có ý tứ, nghiêm túc mà đợi, cô thật đúng là không tưởng tượng ra được anh nhìn thấy hình Tăng Tĩnh Ngữ mặc bikini sẽ phản ứng ra sao đây.
Rốt cuộc lúc gần kết thúc lớp tự học buổi tối, Tăng Tĩnh Ngữ vội vã rời đi, thu xếp đồ đạc lúc thuận tay mang theo laptop của Trầm Ngôn.
Trở lại túc xá, Tăng Tĩnh Ngữ rất nhanh nhận được điện thoại của Thiệu Tuấn, cô rất hưng phấn hỏi anh: “Hình đẹp không, có cảm thấy em rất xinh đẹp hay không.”
Thiệu Tuấn qua loa “Ừ.” một câu, mấy tấm khác đều được, riêng tấm bikini, cũng không biết lúc chụp bị bao nhiêu người nhìn thấy, suy nghĩ một chút anh cảm thấy rất phiền não.
“Ừ, là có ý gì, rốt cuộc là đẹp hay không đẹp?” Tăng Tĩnh Ngữ nổi giận, đây chính là mình tỉ mỉ chọn lựa, kết quả là đổi lấy một chữ ừ của anh.
“Đẹp lắm.” Thiệu Tuấn trả lời thành thật.
“Vậy anh có cảm thấy dáng người của em rất đẹp hay không.” Người khác nghe lời hữu ích vui vẻ ra mặt, chẳng biết xấu hổ bắt đầu tự luyến.
“Ừ.” Thiệu Tuấn đột nhiên phát hiện, sau kh nhìn thấy tấm hình ấy, máu nóng sục sôi làm cả đêm mộng xuân, không thể không thừa nhận.
Đầu kia, Tăng Tĩnh Ngữ cười giống như mèo trộm thịt, vừa định tiếp tục truy vấn anh sau khi nhìn xong có phản ứng gì, nhưng không ngờ bạn cùng phòng Lý Ngọc đột nhiên gọi cô: “Tĩnh Ngữ, laptop của Trầm Ngôn cậu để đâu? Cho tớ mượn dùng một chút.”
“A! Tớ không biết nha, đồ của tớ đều ở trên bàn, cậu tự tìm đi.” Tăng Tĩnh Ngữ từ trên giường thò đầu ra đáp Lý Ngọc một câu.
Thiệu Tuấn hỏi: “Người nào vậy, tìm em có chuyện gì sao, nếu không anh cúp trước.”
“Lý Ngọc, anh không phải biết ư, cùng một phòng trong túc xá với em.”
“Có thể em ít nhắc đến, anh chỉ nhớ Trầm Ngôn cùng Trịnh Hòa Ninh.”
Tuy nói họ cùng học học trường quân đội, anh cũng đã từng là huấn luyện viên của bọn họ, nhưng một lớp hơn bốn mươi người, thời gian lại cũng đã ba năm trước rồi, anh đã sớm không nhớ rõ.
“Không nhớ rõ coi như xong.” Tăng Tĩnh Ngữ không sao cả ngăn đề tài nói: “Vừa rồi chúng ta nói đến đâu rồi hả?”
Tăng Tĩnh Ngữ cười chói lọi như hoa đào, nhất quyết không tha ép buộc Thiệu Tuấn phát biểu cảm tưởng sau nhìn tấm hình bikini kia, nhưng lúc Lý Ngọc lấy laptop của Tĩnh Ngũ mở lên thì giống như bị trúng thuật định thân, một chút cũng không động, trong lòng giống như sụp đỗ toàn bộ, trống trải khó chịu.
Thì ra là anh đã không nhớ em sao? Nhưng vì cái gì em còn nhớ anh rõ ràng như vậy mặt mày thâm thúy, nét mặt nguội lạnh, nhớ trong đầu, khắc vào trong lòng, thậm chí muốn quên cũng không được.
Bốn năm trôi qua rất nhanh, Tăng Tĩnh Ngữ sau một năm trải qua cố gắng khắc khổ, rốt cuộc được như nguyện ước đã nhận được học bổng, tuy chỉ có mấy trăm nhân dân tệ, nhưng cô vẫn vui vẻ như cũ giống như đang bay.
Ban đầu còn chưa thành tích gì nổi trội, cô đã khoác lác với Thiệu Tuấn nhất định có thể lấy được học bổng, lời nói như vậy đã nói rất nhiều lần nhưng chưa thấy cô thực hiện, lần này thì thật sự đã nhận được học bổng rồi, cho nên Thiệu Tuấn căn bản không tin, thậm chí khiêu khích nói: “Nếu đúng như em nói, em nhận được học bổng, anh sẽ thưởng cho em 1000.”
Cứ tưởng rằng phải đến lễ mừng năm mới Thiệu Tuấn là có thể trở lại cho cô thêm tiền thưởng rồi, vậy mà, cuối năm đã qua cũng không nhìn thấy bóng người của anh.
Đảo mắt Tăng Tĩnh Ngữ đến năm thứ năm đại học, y học lâm sàng học năm năm, mà một năm cuối cùng trên căn bản là thực tập ở trong bệnh viện, Tăng Tĩnh Ngữ cùng Trầm Ngôn đã bị điều phối đến tổng y viện bộ binh, bởi vì bệnh viện cách trường học xa, cho nên Tăng Tĩnh Ngữ liền ở nhờ nhà Trầm Ngôn, bình thường hai người cùng nhau đi làm, cùng nhau tan việc, cũng coi là có bạn rồi.
Kỳ thực tập, công việc hàng ngày chính là ở trong văn phòng khoa trợ giúp Lão sư viết bệnh án, lấy kết quả xét nghiệm,…, dĩ nhiên, lúc có giải phẫu có thể đi theo hỗ trợ một tay. Chuyện mặc dù không khó khăn, tuy nhiên nó rất nhiều, làm hoài không dứt, mỗi ngày sau khi trở về mệt gần chết.
Chỉ là, cái này cũng không phải điều bi thống nhất, bi thống nhất là đến ngày Chủ nhật.
Mục Tử Dương vị hôn phu của Trầm Ngôn, Chủ nhật mỗi tuần sẽ từ bộ đội trở lại, cùng Thiệu Tuấn kém cỏi kia hoàn toàn khác biệt, đó là một dịu dàng, mỗi lần anh trở lại đều có thể nhìn thất cảnh tượng như sau.
“Vợ à, anh đã trở về, có nhớ anh hay không.” Mục Tử Dương vừa vào cửa liền đem Trầm Ngôn ôm vào lòng.
Trầm Ngôn cố kỵ có bóng đèn tại chỗ, xin lỗi đẩy người khác: “Tĩnh Ngữ còn ở đây, anh đứng đắn một chút.”
Mục Tử Dương lơ đễnh: “Không có việc gì, chúng ta coi cô ấy như không tồn tại là được rồi.”
Tăng Tĩnh Ngữ: “……………”
Các người, tại sao không đợi đóng kín cánh cửa, rồi ở phía sau đó muốn ôm muốn hôn, muốn làm gì thì làm!!!
Vậy mà, lúc hai người kia đóng kín cánh cửa, cô càng hết ý kiến. Tục ngữ nói không sai, tiểu biệt thắng tân hôn, người ta vị hôn phu vị hôn thê một tuần lễ mới có thể trở về lần một lần, khó tránh khỏi có lúc hỏa khí thịnh vượng, mỗi khi đêm khuya thời điểm yên tĩnh, phòng sát vách đều sẽ truyền ra một chút âm thanh không hòa hài.
Tiếng gầm nhẹ tục tằng của đàn ông xen lẫn tiếng rên rỉ giống như muốn khóc như có như không của phụ nữ, cô nghe mặt đỏ tới mang tai, cuối cùng làm cô, nửa đêm sau đó cơ hồ đều là trong mộng vượt qua.
Dĩ nhiên, lần đầu tiên nghe được cô còn cảm thấy rất thú vị, thậm chí còn vô sỉ chạy xuống giường đem lỗ tai dán góc tường mà nghe, tuy nói đối với phim XXOO cũng xem qua mấy bộ, thế nhưng nữ chính kêu gào giống như giết heo, quá giả dối rồi, cho nên đột nhiên tới hiện trường này, cô vẫn còn có chút tò mò.
Thế nhưng loại đồ thật không thể nghe nhiều, càng nghe cô lại càng phát giác đau khổ khó nhịn rồi, cô cũng là người có bạn trai, thế nào lại kém nhiều như vậy chứ, người ta ân ân ái ái, ngọt ngọt ngào ngào hàng đêm sênh ca, mà cô thì sao, không nói ân ân ái ái thì thôi, người nọ hai năm cũng không lộ ra nửa mặt trở về thăm cô, cô thật sự là hận không thể tát một cái lên mặt anh, nói anh đừng có trở về nữa.
Rốt cuộc, ngày đó cũng đến. Trong điện thoại, Tăng Tĩnh Ngữ có vẻ đặc biệt kích động, “Thiệu Tuấn, anh chờ em…em rất nhanh là có thể tới thăm anh rồi.”
Bên kia, Thiệu Tuấn nghe được cô nói cũng không che giấu được hưng phấn, anh nói: “Tĩnh Ngữ, anh tin tưởng em nhất định có thể làm được.”
“Đó là nhất định, em chính là nhận được học bổng, loại việc như thế này, quả thật chính là việc nhỏ.” Người khác thật lòng là không nghe được lời hữu ích, vừa nghe liền bắt đầu thói quen tự luyến.
Nhưng mà lần này Thiệu Tuấn ngược lại không có đả kích lại cô, bởi vì anh cũng nổi điên giống như Tăng Tĩnh Ngữ rất hi vọng. Hai năm rồi, hơn tám trăm ngày lẫn đêm, trời mới biết anh nhớ cô bao nhiêu, mỗi lần làm nhiệm vụ, mặc kệ tình cảnh tuyệt vọng cỡ nào, bị thương nặng thế nào đi nữa, anh đều tự nói với mình, anh không thể cứ thế mà chết đi, anh còn muốn còn sống trở về cưới Tăng Tĩnh Ngữ.
Chương 45
Chọn lựa bắt đầu hai ngày trước, bị phân đến quân y viện thành phố T, Lý Ngọc đột nhiên gọi điện thoại cho Trầm Ngôn, bảo ngày mai nghỉ cô ấy muốn đến thăm cô cùng Tăng Tĩnh Ngữ.
Trầm Ngôn nói đồng ý xong, chỉ là cô cùng Tăng Tĩnh Ngữ ngày mai đều phải đi làm, không thể theo cô ấy đi ra ngoài, nhiều nhất chỉ có thể cùng nhau ăn một bữa cơm trưa mà thôi.
Lúc này Tăng Tĩnh Ngữ đang ngồi ở bên cạnh Trầm Ngôn, rõ ràng nghe được hai người nói chuyện, cô rất không đồng ý mà nói: “Người ta khó khăn lắm mới tới được một lần, chúng ta làm chủ không thể làm như thế được, dứt khoát ngày mai chúng ta xin nghỉ đi chơi một ngày đi, tốt nhất là kêu lên Trịnh Hòa Ninh, kêu cậu ấy ngày mai cũng đến luôn đi, cũng không biết lúc nào thì mới có thể gặp lại, có cơ hội thì cứ tụ tập đi chơi đi.”
Bên đầu điện thoại kia, Lý Ngọc cũng đã nghe đến đề nghị của Tăng Tĩnh Ngữ, chỉ là cô lại cự tuyệt ý tốt của Tăng Tĩnh Ngữ, hơn nữa lần nữa cường điều không cần xin nghỉ, đến lúc đó cô trực tiếp đi bệnh viện tìm các cô là được.
Thấy Lý Ngọc nói như vậy, Tăng Tĩnh Ngữ cũng không tiện cưỡng cầu.
Lý Ngọc đến tổng y viện bộ binh khoảng 10h sáng, cô là trước tiên nghĩ tới nơi này ở lại khoảng một giờ đồng hồ, tìm hiểu hoàn cảnh công tác của các cô ấy một chút, đến khoảng mười một giờ rưỡi thì cùng đi ăn cơm.
Trước khi đến cô đã gọi điện thoại cho Trầm Ngôn hỏi khoa của họ ở chỗ nào, vừa vào bệnh viện liền xác định mục tiêu, đi thẳng tới phòng cứu cấp.
Lúc đó Tăng Tĩnh Ngữ bị bác sĩ phái đi lấy hóa đơn hóa nghiệm của bênh nhân, tại đầu bậc thang vừa đúng gặp Lý Ngọc, hai người đứng ở cửa cầu thang nói chuyện.
Lý Ngọc hỏi cô: “Tĩnh Ngữ, nghe nói hai ngày nữa cậu sẽ phải tham gia cuộc thi chọn lựa, cậu chuẩn bị như thế nào?”
Tăng Tĩnh Ngữ tự tin trước sau như một: “Theo thành tích bây giờ của tớ, thì không có vấn đề.” Lời này không phải là tự luyến, trải qua hai năm cố gắng khắc khổ, viêc học bây của cô quả thật rất tốt.
Lý Ngọc không ngờ Tăng Tĩnh Ngữ có lòng tin như vậy, trong lúc nhất thời cũng không biết trong có lòng tư vị gì, chỉ là ngoắc ngoắc môi, nhàn nhạt nói một câu: “Vậy thì tốt.”
Sau hai người lại tùy tiện nói mấy câu, Tăng Tĩnh Ngữ nói hiện tại có chuyện bận rộn, kêu cô đi khoa cấp cứu tìm Trầm Ngôn đi, cô ấy đang ở nơi đó viết bệnh án đấy. Lý Ngọc gật đầu nói được, nhưng không ngờ lúc này sau lưng đột nhiên truyền đến một lực rất mạnh, Lý Ngọc mất thăng bằng hướng phía trước ngã xuống, đôi tay theo bản năng che ở trước ngực, chợt đẩy.
“A……………….” Kèm theo thét lên một tiếng, mấy giây sau, Tăng Tĩnh Ngữ đã lăn ra trên cầu thang.
Đụng Lý Ngọc chính là một người phụ nữ, mới vừa rồi lúc cô và Tăng Tĩnh Ngữ nói chuyện, bên cạnh có một nữ nhân ở cùng một đôi vợ chồng ở gây gổ. Chuyện đầu năm nay lưu hành nhất là tiết mục Tiểu Tam, người phụ nữ kia mang thai con gái, kết quả lại đột nhiên phát hiện ông xã ở bên ngoài nuôi Tiểu Tam, trong cơn tức giận đến tận cửa chuẩn bị đi dạy dỗ nữ nhân không biết điều kia, nhưng không ngờ hai người cãi vã xảy ra xô đẩy, cô bị Tiểu Tam đẩy một cái xuống đất sảy thai, người vợ kia cũng đủ sắc bén, vừa thấy bụng có cái gì không đúng liền la hét giết người, Tiểu Tam sợ hãi bị người khác nghe được, không thể không đem người đưa tới bệnh viện, chỉ là lúc này, người vợ kia đã gọi điện thoại báo cho ba mẹ của mình. Vì vậy mới có một tiết mục gây gổ chỗ cửa cầu thang bệnh viện như vậy, chỉ là, lại hại Tăng Tĩnh Ngữ thảm như thế.
Tăng Tĩnh Ngữ lăn qua tổng cộng mười bậc cầu thang mới dừng lại, rồi té xuống, trên trán có một vết máu lớn, hơn nữa người cũng ngất đi. Lý Ngọc sợ vội vàng chạy xuống nhìn, cũng hướng người gây gổ mới vừa rồi rống to: “Còn không mau đến giúp đỡ một chút.”
Rất nhanh, Tăng Tĩnh Ngữ được người đưa mang tới phòng cấp cứu, bác sĩ cau mày liếc mắt nhìn, đối với Trầm Ngôn nói, cô đi theo y tá, đưa cô ấy đi chụp X quang và điện não đồ. Mà đôi vợ chồng kia, cùng Tiểu Tam mặt khẩn trương chờ tin tức, cũng vẫn không ngừng đem trách nhiệm đẩy lên người đối phương.
Kết quả lúc Tăng Tĩnh Ngữ đi ra còn chưa có tỉnh lại, chấn thương sọ não thêm đùi phải bị gãy. Trầm Ngôn ngay từ lúc Tăng Tĩnh Ngữ gặp chuyện không may thì đã gọi điện thoại cho Tăng Trường Quân, nhưng người nghe là mẹ Tăng Tĩnh Ngữ – Triệu Tiếc.
Triệu Tiếc lưu loát xử lý công việc, sau đó trở về phòng bệnh chăm sóc Tăng Tĩnh Ngữ đang hôn mê, Lý Ngọc đứng ở bên cạnh giường bệnh, mặt xin lỗi đối với Triệu Tiếc nói: “Dì, thật xin lỗi, thật ra người mà họ đụng trúng ban đầu là cháu, nhưng cháu đứng không vững mới làm hại Tĩnh Ngữ té xuống.”
Nhìn băng gạc thật dầy trên đầu con gái, còn có chân bó thạch cao bị treo ngược lên, Triệu Tiếc đau lòng cực kỳ, nhưng vẫn rõ ràng chuyện này không trách được Lý Ngọc, cho nên trấn an Lý Ngọc nói: “Đây không phải là lỗi của cháu, dì biết rõ con cũng không muốn, đừng quá tự trách.”
Lý Ngọc đi, Trầm Ngôn trở về phòng cứu cấp để làm tiếp công việc, nhưng mà vẫn cách mỗi một giờ liền chạy đến nhìn Tăng Tĩnh Ngữ một lần xem cô có tỉnh chưa, Triệu Tiếc vẫn ngồi ở trong phòng bệnh chờ cho đến khi Tăng Tĩnh Ngữ tỉnh lại.
Tăng Tĩnh Ngữ mê mang tỉnh lại, thấy mẹ cô ngồi ở bên giường phản ứng đầu tiên chính là hỏi: “Sao mẹ lại tới đây.”
Triệu Tiếc giận cô một cái, “Con đã như vậy mẹ có thể không tới sao? Như thế nào rồi, có khá hơn một chút hay không, có nơi nào còn đau không.”
Tăng Tĩnh Ngữ sờ sờ băng gạc trên đầu, lại nhìn chân bị treo ngược lên một chút của mình, cô đùa giỡn nói: “Mẹ, tên khốn kiếp nào băng cho con thành như vậy, quá khó coi rồi, không phải là lăn mấy bậc cầu thang thôi sao, nào có nghiêm trọng như thế.”
Cô vừa nói xong còn giãy dụa cái chân bị treo ngược lên, Triệu Tiếc bị động tác của cô được dọa, vội vàng cúi người giữ chặt bả vai của cô nói: “Con đừng lộn xộn.”
Vẻ mặt Tăng Tĩnh Ngữ như đưa đám, “Con cũng không muốn lộn xộn như vậy, nhưng ngày mai còn có cuộc thi nữa, con cùng Thiệu Tuấn đã nói rồi, anh ấy nói ở căn cứ chờ kết quả của con, như bây giờ lại như thế này.”
Cô đã sớm chịu đủ những tháng ngày chia lìa rồi, quanh năm suốt tháng mới có thể thấy mặt một lần, hai năm qua anh không quay lại thăm cô được một lần, mỗi lần thấy Mục Tử Dương ôm Trầm Ngôn mặt ngọt ngào nói “Vợ à, anh nhớ em”, cô liền hận không thể lập tức bay đến bên cạnh Thiệu Tuấn, chỉ sợ là chỉ liếc mắt cũng tốt nha.
Nhưng hai năm rồi, một lần anh cũng không có trở lại. Mặc dù thỉnh thoảng hai người có gọi điện thoại nói chuyện phiếm vài câu, nhưng nhiều lời hơn nữa của cũng không bằng cái ôm chân thật, cô hoài niệm lồng ngực ấm áp của anh, hoài niệm ánh mắt cưng chìu của anh lúc anh nhìn cô, còn có nụ hôn nóng bỏng.
Nguyên tưởng rằng qua không bao lâu nữa là có thể gặp mặt, là có thể một mực cùng nhau, nhưng ai biết đột nhiên ông trời cho cô một cái kinh ngạc lớn như thế, cô biết rõ có chút tự trách, chẳng lẽ là báo ứng, ban đầu cô đả thương tay Trương Tuệ, hiện tại ông trời liền làm cho cô trong thời điểm then chốt nhất, quan trọng nhất làm cô ngã bị thương.
Cô khổ sở muốn khóc, bốn năm a, cô chờ bốn năm, Tâm Tâm quyến luyến tham gia chọn lựa để đi căn cứ bệnh viện, để sau này được thường gần nhau với anh, nhưng trong lúc bất chợt tất cả hi vọng biến thành hư vô, thậm chí cô không biết nên làm sao để mở miệng nói với Thiệu Tuấn em đi không được.
Tăng Tĩnh Ngữ chấn thương sọ não có chút nghiêm trọng, đầu choáng váng đến mức đồ ăn cũng ăn không vào, hơn nữa tâm tình không tốt, cô càng không muốn ăn, buổi tối Tăng Trường Quân cũng từ bộ đội chạy tới, Tăng Tĩnh Ngữ cầu xin ba cô, nói: “Ba, ba giúp con một chút, con nhất định phải đi bệnh viện căn cứ “ Nếu như không đi, cô không biết bốn năm cố gắng của mình còn ý nghĩa gì.
Tăng Trường Quân bị làm khó, chuyện này thật đúng là ông không nói chính xác, cho nên cũng không cho Tăng Tĩnh Ngữ cam kết gì. Chỉ nói: “Coi như lần này không tham gia thì cũng còn có lần sau, nó luôn tuyển người mà.”
Tăng Tĩnh Ngữ nghe vậy, lập tức liền sụp đổ, cô vốn chính là người nóng tính, cũng đã đợi 4 năm rồi, chẳng lẽ còn phải đợi. Triệu Tiếc cũng thế, mặt mất hứng nhìn chằm chằm người nào đó, lòng nói: không an ủi con coi như xong, đã vậy còn đổ thêm dầu vào lửa.
Tăng Trường Quân nhận thấy ánh mắt chỉ trích của vợ, trong lòng cũng uất ức, vốn chính là cái lý này, ông lại không nói sai cái gì.
Ba người đều không nói chuyện, không khí trong phòng bệnh bắt đầu nặng nề. Tăng Tĩnh Ngữ vẫn không ăn cái gì, Triệu Tiếc rất đau lòng, không ngừng dụ dỗ cô húp cháo, nhưng Tăng Tĩnh Ngữ cũng không biết đang cùng người nào giận dỗi, nói gì cũng không chịu uống.
Tăng Trường Quân thấy con gái luôn luôn ăn ngon lại như vậy, trong lòng cũng lo lắng, ông nói: “Sao con lại tự làm khổ mình như vậy chứ, nếu không ba gọi Thiệu Tuấn về?”
Đó là lính đặc biệt quốc gia, thật vất vả mới có thể bồi dưỡng một người, làm sao có thể nói điều là điều được, nếu là đơn giản như vậy ông đã sớm đem anh điều về rồi, không phải sao? Tăng Tĩnh Ngữ biết đó là lời an ủi của ba, nhưng mà…, cũng chưa chắc gì hết, cho nên cũng không nghĩ đáp lại, trực tiếp nheo mắt lại bắt đầu ngủ.
Tăng Trường Quân không biết nên nói những gì, bất đắc dĩ nhìn về phía Triệu Tiếc.
Triệu Tiếc nói: “Anh mệt mỏi một ngày rồi, đi về nghỉ ngơi đi, em ở lại nơi này coi chừng con.”
Tăng Trường Quân có chút khổ sở nhìn Tăng Tĩnh Ngữ một chút, lại nhìn vợ Mỹ Lệ dịu dàng một chút, lôi kéo tay của bà, nói: “Anh gọi người ta kê thêm một cái giường trong này, chúng ta cùng nhau coi chừng thôi.”
Tay của ông rất dầy, rất ấm, Triệu Tiếc nhìn tay bị ông nắm chặt một chút, hướng ông cười một tiếng, nói: “Em vẫn cho là đời này vĩnh viễn mất đi anh và Tĩnh Ngữ, thật không nghĩ đến ông trời lại quan tâm em như vậy.”
Tăng Trường Quân nghe vậy sững sờ, rồi sau đó nghiêng người đem Triệu Tiếc ôm vào lòng, ông nói: “Đó là bởi vì em đáng giá được ông trời quan tâm.”
Lúc tỉnh lại lần nữa đã đến chín giờ tối, chính xác mà nói là cô bị đói tỉnh. Vào lúc cô ngủ Triệu Tiếc cố ý chạy ra ngoài mua thật nhiều đồ ăn cô thích trở lại, hôm nay vừa thấy cô tỉnh lại lập tức đem đồ ở đặt ở trên giường bệnh xếp thành một hàng để cho cô chọn lựa.
Tăng Tĩnh Ngữ nhìn bộ dáng lo lắng của mẹ, lại sờ sờ cái bụng xẹp lép của mình, chỉ chỉ bát cháo gần nhất, Triệu Tiếc thấy cô nguyện ý ăn, trong bụng vui mừng, lập tức đi múc cho cô ăn.
Tăng Tĩnh Ngữ thừa dịp mẹ cô xoay người, nhanh chóng hỏi mượn điện thoại di động Tăng Trường Quân ngồi ở bên cạnh.
Tăng Trường Quân không cho, nói: “Con trước ăn xong rồi ba sẽ đưa cho con.”
Tăng Tĩnh Ngữ quyệt miệng, ngượng ngùng thu tay lại. Triệu Tiếc bưng cháo lúc trở lại vừa đúng nhìn thấy vẻ mặt uất ức của cô, cười nói: “Xem ra con thật đói bụng đến phải luống cuống, tới đây, nhanh ăn một miếng.” Nói xong, Triệu Tiếc đã đem cái muỗng đầy tới bên khóe miệng Tăng Tĩnh Ngữ.
Tăng Tĩnh Ngữ há mồm ngoan ngoãn để tùy mẹ đúc cháo cho cô, thật sự là rất rất đói, cô lập tức liền ăn hai chén lớn.
Tăng Trường Quân thấy cô ăn no rồi, chủ động đưa di động cho cô.
Triệu Tiếc cùng Tăng Trường Quân ra đi, để Tăng Tĩnh Ngữ một mình ở lại trong phòng bệnh để cho cô gọi điện thoại cho Thiệu Tuấn.
Nghe được âm thanh trầm thấp dễ nghe gọi Tĩnh Ngữ của Thiệu Tuấn ở đầu kia, lỗ mũi Tăng Tĩnh Ngữ không khỏi đau xót, vành mắt hồng hồng, cô đột nhiên không biết nên mở miệng nói với Thiệu Tuấn như thế nào, hai người mong bốn năm mau chóng trôi qua để được gần nhau rốt cuộc đã tới, nhưng ông trời lại đúng một giây sau cùng cho bọn họ một cái kinh hỉ thật lớn.
Bên kia, Thiệu Tuấn nói: “Tĩnh Ngữ, mấy ngày nay em vẫn còn đi làm sao? Có nghỉ ngơi thật tốt hay không, mặc dù chuyên môn của em tốt, nhưng vẫn nên chú ý sức khỏe một chút, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.”
“Đúng vậy a, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, Thiệu Tuấn, hôm nay em đột nhiên bị người ta đụng trúng, té từ trên cầu thang xuống, té gảy chân, không thể đi tham gia tuyển chọn được rồi.” Nói xong, liền cô khóc luôn.
Chương 46
Thiệu Tuấn nghe tiếng khóc của Tăng Tĩnh Ngữ, trong lòng chợt hít thở không thông, thật sự không hiểu tại sao đột nhiên chuyện trở thành như vậy, chỉ là cũng may, anh coi như có lý trí, cũng không có rối rắm với cái vấn đề này, mà là rất nhanh bắt được điểm mấu chốt trong lời nói Tăng Tĩnh Ngữ, kiên nhẫn hỏi cô: “Trừ chân bị thương ra thì còn chỗ nào khác bị thương nữa hay không, bác sĩ nói như thế nào? Có nghiêm trọng không.”
Tăng Tĩnh Ngữ nghe anh nói như vậy, trong lòng thoải mái, tiếng khóc cũng dần dần nhỏ xuống, chỉ là cong môi uất ức nói: “Đầu bị đập, có bị sẹo không cũng không thể biết trước được, còn có chấn thương sọ não, cũng không nghiêm trọng lắm, nhưng mà lại gãy chân………….” Tuy không nói là nghiêm trọng đến mức nào, chỉ là cô không thể tham gia cuộc thi tuyển chọn, cho nên, cô dù có kéo cái chân gảy đang bó thạch cao này đi tham gia cuộc thi tuyển chọn cô cũng không thể thi được.
Thiệu Tuấn trong lòng cũng khó chịu, nhưng chuyện đã như vậy, điều duy nhất anh có thể làm trấn an Tăng Tĩnh Ngữ thật tốt, không để cho cô đoán mò, anh cố gắng an ủi cô, nói: “Tĩnh Ngữ, lần này không được còn có lần sau, em đừng suy nghĩ lung tung, anh vẫn sẽ ở nơi này đợi em.”
Nhưng mà anh lại không biết Tăng Tĩnh Ngữ hiện tại ghét nhất là nói còn có lần sau, lần sau là lúc nào, cô đã đợi 4 năm rồi, chẳng lẽ còn phải chờ thêm bốn năm nữa, cô thật sự đã chờ đủ rồi, không muốn đợi thêm nữa.
Rất nhanh, Tằng Tĩnh giọng có chút khẩn cầu, tiếng khóc từ trong điện thoại truyền đến, “Thiệu Tuấn, anh trở lại đi, em không đi căn cứ, em không đi, anh quay về với em là được rồi.”
“Thiệu Tuấn, chúng ta hai năm không gặp, anh có biết em mỗi lần nghe Mục Tử Ngôn nói với Trầm Ngôn “Vợ à, anh nhớ em” thì em có cảm giác gì hay không, chính em nghĩ, dù là cái gì anh cũng không nói, đơn thuần cho em nhìn một cái cũng tốt rồi, nhưng mà cái gì cũng không có, thậm chí có thời điểm em cảm thấy có bạn trai cùng không có cũng như vậy, không có gì khác biệt cả.”
Thế giới đột nhiên an tĩnh, trong điện thoại chỉ còn lại tiếng Tăng Tĩnh Ngữ nức nở, nói câu kia của Tăng Tĩnh Ngữ làm anh có cảm giác như bị một thanh đao bén nhọn đâm vào tim mình, tất cả áy náy liền tựa như tế bào ung thư điên cuồng xảy ra, trong nháy mắt đã đến giai đoạn cuối.
Anh đã không biết nên làm sao an ủi cô, anh yêu cô, anh nghĩ cho cô hạnh phúc và cuộc sống sung túc, nhưng trên thực tế, anh cho cô chỉ có chờ đợi vô tận cùng lo lắng, vậy mà, cho dù là như vậy, cho dù áy náy nhiều hơn, thống khổ lớn hơn nữa, anh cũng nói không ra được một lời hứa hẹn gì.
Làm quân nhân, kiêng kỵ nhất chính là đào binh, anh dùng lý do gì để quay về, vì bạn gái, vì gia đình, hay là nói bởi vì sợ chết. Trong lính đặc chủng, người nào cũng rất lâu mới có thể trở về nhà một lần, người nào cũng đã từng xông pha những nhiệm vụ thập tử nhất sinh, chẳng lẽ bởi vì chuyện này liền xin quay về.
Không, không thể.
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian